Chờ đợi-Vội Vã Yêu Nhau Vội Vã Rời

Khám phá Chờ đợi-Vội Vã Yêu Nhau Vội Vã Rời

Quá khứ ngỡ đã trôi xa nay từng chút một tề tựu đông đủ. Những thứ trước kia vốn thân thuộc nhất với hai đứa giờ hệt như có ma lực kéo bước chân lưỡng lự quay về tựa một thói quen đã được gỡ phong ấn. Tưởng chỉ là dạo chơi, vậy mà tôi lại đi “lạc” cả một thời tuổi trẻ.

Tôi nhớ người ta từng bảo rằng: Chờ đợi không đáng sợ, cái đáng sợ là chẳng biết phải chờ đến bao giờ. Chính thứ cảm xúc mông lung và bất định ấy dẫn tôi tiến dần vào lối nhỏ mờ mịt chẳng chút khe hở ánh sáng như một mảnh đất trên thời không bị ông trời bỏ quên từ thượng cổ.

Loay hoay tìm hướng ra cho một mối tình đã như vô vọng, tôi như biến thành một chú cá vàng mau quên: “Không nhớ bằng cách nào mà đôi chân kia đưa tới nhà” sau mỗi lần lang thang tìm anh trên phố vắng. Chưa lúc nào tôi thôi thổn thức với bao hẹn ước anh từng trao gửi:“Những lời hứa ai nói hôm trước nay đã tan biến đi đâu?” Chút trách cứ vờn nhẹ tim tôi rồi cào ra bao vết sẹo hồng nay dần dần mờ nhạt.

Chúng tôi đến với nhau khi cả hai đều là những đứa trẻ vừa được thừa nhận là người lớn. Chút bốc đồng, quái gở và cả tự ti khi nghĩ đến sự chênh lệch về địa vị, gia thế làm tình cảm mới chớm nở cứ thế chưa kịp đơm bông đã héo tàn trong làn sương sớm. Bối rối và quay cuồng rồi đổ thừa cho định mệnh, tôi hèn nhát tự buông bỏ vũ khí đầu hàng khi anh vẫn đang là một chiến sĩ dũng cảm với lời thủ thỉ đủ làm lay động mọi cô gái đang yêu chìm đắm.

Chờ đợi-Vội Vã Yêu Nhau Vội Vã Rời

Xem nhiều nhất

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of