Em nguyện làm một người bình thường bên anh

Tình yêu đơn giản Em nguyện làm một người bình thường bên anh

“Có những người dù đã đi xa mãi mãi nhưng hình ảnh của họ còn tồn tại trong tim chúng ta, đau đớn chẳng thể nói nên lời.”

Tình yêu này của chúng thật đẹp phải không anh? Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, trái tim em đã lạc nhịp, mọi thứ cứ như một chiếc xe không phanh thả trôi theo dòng cảm xúc. Em chẳng hề có ý định ngăn mình lại, cứ mãi hướng về anh như thế. Trong cái buổi chiều thu Hà Nội ấy, hai con người lần đầu tiên gặp nhau, em và anh, lại đứng trân trân nhìn nhau như thể đã quen từ kiếp trước. Em đã không tin vào tình yêu sét đánh cho đến khi em gặp được anh ngày hôm đó.

Mọi thứ đến với hai ta thật tự nhiên, chăng hề báo trước. Anh ngỏ lời muốn cùng em đi dạo, hai đứa cứ như thế sánh bước bên nhau mà huyên thuyên đủ thứ chuyện trên đời. Em vẫn luôn tự hỏi chẳng hiểu sao chúng ta lại hợp nhau đến thế, phải chăng đây là sự sắp đặt của ông trời xếp chỗ cho những con người cô đơn bị cuốn vào dòng đời hối hả giữa lòng Hà Nội như em và anh. Anh có đôi mắt thật đẹp luôn nhìn em say đắm, anh có nụ cười tỏa nắng khiến con tim em xốn xang loạn nhịn mỗi khi nhìn, mọi cử chỉ hành động của anh đều muốn cho em biết một điều rằng anh cũng đang bối rối trước em.

Cứ như vậy, tình yêu nảy nở, và chúng ta đã bên nhau được 2 năm. Quãng thời gian không dài nhưng cũng chẳng hề ngắn để hai con người xa lạ hiểu và trân trọng nhau. Chẳng có từ ngữ nào có thể diễn tả được tình yêu mà em dành cho anh lớn đến nhường nào, có lẽ anh cũng vậy. Đôi khi, hai đứa vẫn cùng nhau rong ruổi trên những con phố đầy lá vàng rơi, hay lướt gió trong những cuộc đi phượt lên những vùng đất xinh đẹp. Hoặc là chỉ ngồi cạnh nhau trong một quán cafe ấm cúng, anh đọc báo của anh, em xem những mẩu tin tức về thời trang của em, nhưng bàn tay anh và em vẫn luôn nắm chặt chẳng rời, cảm giác thật bình yên biết bao.

Em nguyện làm một người bình thường bên anh

Xem nhiều nhất

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of