Yêu thương thầm lặng-Tình đơn phương

Cảm xúc của riêng anh Yêu thương thầm lặng-Tình đơn phương

Tình đơn phương trên màn ảnh lúc nào cũng đẹp, kết thúc có hậu cũng đẹp mà dở dang cũng đẹp. Vì đơn giản, người yêu đơn phương không trải qua những dằn vặt một mình. Bên cạnh họ còn có khán giả. Ai cũng nhìn thấy họ đã hi sinh như thế nào, ai cũng nhìn thấy những cử chỉ quan tâm của họ dành cho người kia, cả những niềm vui nho nhỏ mà nhân vật ấy từng ngày góp nhặt, cả những nỗi buồn tê tái về đêm. Khán giả xem, khán giả đồng cảm, người xót thương, người thổn thức, nên tình cảm luôn toát lên một vẻ cao thượng lặng thầm nào đấy.

Còn thực tế, người yêu đơn phương chẳng có ai ngoài chính bản thân. Lúc bắt đấu cho đến tận lúc từ bỏ, chỉ đơn độc một mình.

Yêu người nhưng chẳng thể ân cần, chẳng thể nắm tay người trên những con đường như bao bàn tay đang đan bàn tay khác; chẳng thể tựa vào vai để yếu đuối bảo rằng tôi đang mệt mỏi; chẳng dám nói rằng mình sợ cách xa người ấy như thế nào, dù rằng bản thân chưa một lần được giữ.
Yêu vô cùng, muốn bày tỏ vô cùng, nhưng lại sợ người ấy biết đến vô cùng. Chữ nhỡ khiến người ta chần chừ và tự bào mòn mình. Nhỡ người ấy không đồng ý thì sao, nhỡ mất đi cả tư cách của một người yêu đơn phương luôn thì sao? Ở bên cạnh người mình thương yêu, dù có khổ đau nhưng vẫn đôi khi hạnh phúc. Nhưng nếu xa người ấy rồi, chỉ biết ta bỗng mất đi một hình bóng duy nhất để nhớ về. Cuộc sống bỗng hóa miên man trống rỗng.

Yêu thương thầm lặng-Tình đơn phương

Xem thêm

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of